?

Log in

No account? Create an account
 
 
28 February 2009 @ 02:17 am
Em về tinh khôi  


Em về tinh khôi

Quốc Bảo

Bờ vai ơi đừng quá nghiêng nghiêng
Đánh rơi buổi chiều thơm ngát
Làn môi ơi đừng quá run run
Lỡ tia nắng hồng tan mất

Xin âu lo không về qua đây
Xin thương yêu dâng thành mê say
Xin cho ta nhìn ngắm lung linh
Từ đáy đôi mắt... rất trong

Bàn tay em là cánh sen thơm
Ướp trong vùng đêm mái tóc
Nụ thanh xuân còn ấp e nơi
Nét xinh áo lụa thơ ngây

Xin trăm năm em về tinh khôi
Đôi tay ta dang rộng hân hoan
Xin cho ta một khắc reo ca
Vui cùng em

Vì biết đâu có đôi lúc em xa vời vợi
Biết đâu có đôi lúc con tim nghẹn lời
Biết đâu có đôi lúc ta quên chờ đợi
Kề bên nhau quên một chiếc hôn
Biết đâu sớm mai nắng nghe phơi cuộc tình
Biết đâu sớm mai gió tan cơn mộng lành
Biết đâu biết đâu đấy xin em lòng thành
Và xin cất lấy trái tim này... nhớ nhung... phút giây.

Vì biết đâu cánh mây trắng yêu em gọi mời
Biết đâu gió tha thiết mang em về trời
Biết đâu bỗng em thấy tim ta chật chội
Và em tan đi cùng ánh sương.
Biết đâu bỗng em thấy đôi chân mỏi mệt
Biết đâu bỗng em thấy sông Thương cạn kiệt
Biết đâu bỗng mưa nắng gieo tim buồn phiền
Và em sẽ cất cánh tung trời... hóa thân... giấc mơ

Và em sẽ cất cánh phương nào... thênh thang... mây khói.
 


Tình yêu trong bài này, hẳn là thứ tình yêu rất tự do. Hoặc ít ra là em rất tự do. Cảm giác rất trong cứ lan nhẹ trong từng lời ca, thật dịu dàng. Những khoảnh khắc yên bình run run trước đêm gió nhẹ, những sợi yêu thương vương khắp trời như nắng... hình ảnh Em về tinh khôi gợi cho tôi là vậy, cũng như không ngăn được cảm giác lòng bay lên cùng em, thênh thang mây khói