Home

Advertisement

Customize
satchithuong
07 December 2009 @ 03:16 am
* Chỉ là những ý nghĩ quái đản xuất hiện trong đêm.

1.
Tôi gõ keyword “hạnh phúc” vào thanh tìm kiếm Google
Kết quả trả về là một webpage trắng xóa
Tôi gõ thêm một dòng hỏi rằng “nơi đâu cỏ bốn lá?”
Tin từ Yahoo! Answers: never-never land mới hỏa hoạn hôm qua.

2.
Cách đây hai mươi mấy năm tôi đã nhảy một cú thật cao
Tận mãi hôm nay vẫn chưa rơi xuống đất
Trong lúc trên không tôi vẫn đang thắc mắc
Lý do nhảy cao thế làm chi?
Để giờ đây không hiểu tiếng loài người.

3.
Alice in wonderland
Human in crazyland
Tôi là con người.

4.
Một bữa nọ Tinker Bell xuất hiện
Xin ở ké nhà vì trận hỏa hoạn kia
Tôi gật đầu, bảo rằng ừ được thôi
Nhưng đổi lại là một lần bay nhé?
Tinker Bell rắc bột tiên khe khẽ
Tôi cất bước nhảy ra ngoài ban công
Tôi bay

Bay

bay

.

.

.

Rồi, đột ngột,

Tôi rơi!

Rơi

rơi
.
.
.
Đến giờ vẫn rơi.

Trên cao, Tinker Bell đang cười.


NhoNho
7/12/2009
 
 
satchithuong
06 December 2009 @ 09:36 pm



"Lại gần, gần lại với nhau
Ngồi gần nhau hơn
Ngồi kề bên nhau
Từng hàng thương đau
Trên cây u sầu
Hạt rụng cho anh
Để lại cho em
Từ ngày mang tên
Sao còn buồn
Sao thù hằn
Tủi hờn đất đen"


Dù biết đây là một bài trong dòng nhạc phản chiến của Trịnh Công Sơn, thực sự chưa bao giờ tôi có cảm giác đó. Ít ra, "Người con gái Việt Nam da vàng" thể hiện chủ đề này tốt hơn. Nhưng thôi đừng bàn về chiến tranh ở đây, tôi cũng chẳng hàn lâm đến thế. Chỉ là những lúc uất nghẹn, nghe giọng tha thiết của Khánh Ly, chợt khóc rất nhiều.

Có lẽ thứ tôi thấy chỉ là những ca từ vỡ toác và rướm máu.

Những câu đứt quãng, đứt đoạn. Những từ u uất. Giai điệu nức nở. Những vấn ý không lời đáp...

"Sao còn buồn?
Sao thù hằn?
Tủi hờn đất đen..."


Tôi biết chẳng ai có câu trả lời đâu. Nếu không, chắc hẳn người ta đã không còn khái niệm đau thương.

"Buông đao là thành phật", nghĩ lại câu này muốn bật cười. Nói cho lắm, hóa ra chưa bao giờ tôi chưa hiểu được lòng khoan dung của con người, chưa hiểu được cách nào để có lễ vật trong tâm.

Tôi vẫn chưa tự khoan dung được cho chính mình.

Buông đao thành phật, thế nếu "kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình" thì sao?

Cười và khóc.

"Đạo" ở đâu?
Tags:
 
 
satchithuong
03 December 2009 @ 11:35 pm



Nụ Hồng Hờ Hững
Singer: Lam Trường


Cuộc đời vẫn thế, dẫu biết em không yêu anh
Mà lòng vẫn nhớ, vẫn níu yêu thương mong manh
Một bờ cát trắng chỉ để anh ghi tên em
Trái đất cô đơn mưa giông
Mình anh ngồi ôm nhớ mong.

Nụ hồng thứ mấy, dưới bước chân em đi qua?
Cuộc tình thứ mấy, đến lúc em trao cho ta?
Làm người khách cuối, tiễn bước em trên sân ga
Để dấu yêu kia phôi pha
Đành thôi từ đây cách xa.

Xin chào em trong cơn mê này
Bao niềm vui trên môi em cười
Như vầng trăng soi chung bao người
Từng tiếng yêu, từng chiếc hôn hờ hững qua đây.
Xin chào nhau trong yêu thương này
Em còn đi trong cơn mê đời
Xin tình yêu đưa em quay về
Đừng dối gian, để trái tim còn phút yên vui.



* * *



Lâu lâu nghe lại nhạc Trẻ-cũ :"> Rất thích đoạn đầu, đặc biệt là câu "Trái đất cô đơn mưa giông".
Tags:
 
 
satchithuong
20 November 2009 @ 01:37 pm
Còn ngồi đây mãi đến khi nào?

Đứng dậy mà đi đi thôi!
 
 
satchithuong
Note (bự):

Trước hết, mình, với sự tử tế từ tận tâm can, xin khuyến cáo trước rằng; để đọc và hiểu bài viết này, mọi người có thể làm theo hai cách. Một là trau dồi kiến thức về Horoscope và Astrology (Chúng nó là cái gì ư? Google đi, đã biểu tự trau dồi kiến thức đi mà lại...). Hai, bạn có thể áp dụng cách khác là cứ đọc, những thứ gì không hiểu thì cho qua, những thứ gì hiểu được thì hiểu theo nghĩa đen. Hay nói cách khác, áp dụng chiêu thức không-suy-nghĩ. Nói văn hoa thì gọi là thả lỏng đầu óc, nói trắng ra thì là hãy phát huy sự lười mà ai cũng có đầy trong máu =))

Cuối cùng của Note: đã cảnh báo vậy rồi đứa nào đọc xong mà quay qua hỏi mềnh Horoscope rồi Astrology với cả mấy cái mềnh viết sunsign moonsign là gì thì coi chừng mềnh chém ò__ó


Nào, hãy bắt đầu cùng khẩu hiệu "Em xấu xa không phải là lỗi của em, mà là do em bị sinh ra dưới những chòm sao xấu" :-"



~ o O o ~


Bôi bác 2 tập )
 
 
satchithuong
02 November 2009 @ 01:34 am
*Vầng, tựa và nội dung của entry tiếp tục đường ai nấy đi*

Khi tôi nói rằng tôi muốn chết trong lúc ngủ thì có nghĩa là tôi muốn chết trong giấc ngủ, chứ không phải là ngủ 18h/ngày cho đến khi có thể chết như thế này ò__ó


Đã viết câu này vào One sentence của vnfic. Chỉ một câu thôi cũng bày tỏ được hết nỗi niềm của mình, rằng là mình đã ngủ quá-nhiều! Nếu cái thuyết "vì con người trải 1/3 cuộc đời để ngủ, nên một phần linh hồn của họ sẽ lưu lại trong gối" là thực, thì chắc 2/3 linh hồn của mình là ở cái gối quá _ _" Hoặc cũng có thể chính vì trước giờ ngủ cũng nhiều (tuy chưa nhiều như giờ) nên linh hồn mình gắn với cái gối, giờ nó có xu hướng thu hút phần hồn còn lại, khiến mình suốt ngày chỉ có ngủ và ngủ thôi :'(

Đùa đấy!

Nhưng nói chung là thời gian tỉnh táo càng ngày càng ít. Những giấc ngủ xuyên-ngày đã chả còn là chuyện hiếm '___' Thậm chí không thấy đói. Thừa biết thế là không được, nhưng làm sao mà không ngủ được bây giờ :'( Vấn đề là đã có lần cố gắng đi ngủ từ 12h để điều chỉnh lại đồng hồ sinh học, nhưng thôi rồi, dù giờ nào ngủ cũng vậy, giờ thức vẫn là 2h-4h chiều _ _"" Và cho dù có dậy được vào buổi sáng thì cả buổi sáng đảm bảo cũng sẽ không làm gì được, vì cơ thể vẫn trong trạng thái đơ (chứ không phải buồn ngủ)

Ngoài ra thì không tập trung được. Cứ cầm quyển sách lên là cơ thể lại nảy sinh phản ứng đào thải. Bù lại ngồi máy tính và vẽ thì rất tỉnh T__T Học trên máy tính thì có vẻ không có vấn đề, nhưng mà sách của mình toàn là giấy thôi. Thế này thì sao mà ôn thi được cơ chứ??

Cà phê, trà, ca cao, nước lọc... đều không có tác dụng :'( Đang phải cầu cứu phương pháp cuối cùng giúp tập trung: music. Có vẻ nó giúp tỉnh táo hơn chút xíu, nhưng vẫn không đủ để học bài T_T

Làm sao bây giờ??? :'(

 
 
satchithuong
09 October 2009 @ 02:18 am
Thật kỳ quặc khi người ta có thể dễ dàng yêu những thứ xa lạ đến thế.

Đã yêu Phần Lan mất rồi.
 
 
satchithuong
22 September 2009 @ 12:57 am
It is almost impossile for women to have a successful career as well as having the full reponsibility of rasing a family.
Discuss.


Read more... )
 
 
satchithuong
21 September 2009 @ 12:21 am
One day, suddenly, I wanted to wear a ring. In fact, I've still been wearing a gold one owned by my father before. Although, what I wanted is a real ring, which has one or some little green stones, and no meaning.

Yes, meaningless. It must be the thing that I could throw away whenever.

My hair is too long, 'cause it was so far from the last cut. But, (also suddenly), I want to leave it this way.

With a longer hair, a new meaningless ring, and maybe black clothes, I could feel refresh.

. . .


I made this above avatar after I finished the FMA doujinshi named Neue Welt.

I did cry.

Neue Welt, which means New World, was not the wish of this character, but still, he must go. Being lonely, he cried.

At that moment, I felt a sympathetic pain. He must go alone on the one-way road, and I must, too. The only different thing is, he went to save his world while I want to escape from my current world.

In the far, far past, I used to want to stay. Now, this wish disappeared, also my present world disappeared... day by day. It can't be helped. I must go before my world collapses.

If not, I will surely be destroyed, too.


 
 
satchithuong
18 September 2009 @ 01:51 am
Lâu quá rồi không vào được LJ. Hổng phải lỗi của mình, tại Flock nó không duyệt LJ đó TToTT Mình phải xài Chrome mới vô được, dạo này LJ ba chấm quá đi thôi. Giờ đã quen với việc xài Eng hơn rồi, thấy viết Eng đôi lúc dễ chịu hơn viết tiếng Việt, đặc biệt trong trường hợp nói nhảm =)) Thật là mất gốc quá đi =)) Nói vậy thôi chứ vì sự fangirl mấy bữa rày, giờ đi dịch opening Kuroshitsuji nè XD Btw, như thường lệ, hãy dung thứ cho sự phóng (tay) (chế) tác của mình =))))) Có vài đoạn mình vừa type vừa cố không bò ra cười khi nghĩ đến anh Sebby nhà ta =))



Monokuro no Kisu
Translated from English: NhoNho


Read more... )
Tags:
 
 
satchithuong
06 September 2009 @ 03:14 am
*Không có tiếng Anh ở đây đâu, trừ mỗi cái tựa. Viết nhảm vài dòng thôi.*

Bữa nay tiễn một đứa em qua Anh du học, 30 kg hành lý diện ký gửi toàn là mỳ gói và đồ hộp O_o Không chỉ nó, 2 đứa bạn đi cùng cũng đầy rương thức ăn khô... Hóa ra SV ở đâu cũng vậy, VN hay Anh, đều mỳ gói qua ngày cả thôi.

Read more... )

 
 
satchithuong
04 September 2009 @ 04:12 am
Quả nhiên có những vết thương không lành dễ vậy được, nhất là khi dạo này quá nhiều chuyện gợi nhớ. Nói thiệt mình đã không để tâm tí nào, nhưng mấy sự xảy ra cứ như đang cười vào mặt mình vậy. Hơn nữa, lại xảy ra liên tục!

õ_õ Làm như mình muốn trưng bảng "tao đang bị tổn thương ghê gớm" ra lắm á! Mà thực tình cũng làm gì có tổn với chả thương, bản chất là cái đã xảy ra rồi, chẳng qua khoác mác "chuyện cũ tái diễn", làm nó trầm trọng hơn gấp bội. Gì chứ mấy cái bi kịch mà gom chung là thành lũy thừa đó, không phải chỉ phép nhân phép cộng thôi đâu.

Chung quy cũng tại tự vi phạm lời thề của mình. Chừa cái tội ngu nha Nho '^' May mà lần này mày cũng đã biết sợ dây thừng như sợ rắn nên thương tích chưa nặng nề, nhưng lần sau hãy sợ cả dây điện, dây chỉ, dây thun và các thể loại dây khác nha.

*tự đập đầu vào tường* Lần này thì nhớ. Nhớ đi đó!
 
 
satchithuong
26 August 2009 @ 11:17 pm
Traffic congestion seems to be increasing. What do you think are the cause of traffic congestion and what if anything can be done about it?

Read more... )
 
 
satchithuong
24 August 2009 @ 02:48 am
1. Có cầ̀n người ấy "đẹp mã" không ?
Không cần nghiêng thùng đổ nước nhưng phải coi được. No country for ugly man.

2. Thông minh ?
Ừ, nếu không sẽ bị mình khinh. Mà mình thì không chơi được với những người mình khinh.

3. Tuổi tác như nào ?
Lớn hơn > 5 tuổi. Mình theo chủ nghĩa seme phải lớn tuổi hơn XD

Read more... )
Tags:
 
 
satchithuong
18 August 2009 @ 07:39 pm
A/N: 8x và 9x chỉ là một cách gọi mang ý nghĩa thế hệ những ai mắc hội chứng self-harm, không bao gồm tất cả những người bình thường. Tôi không đánh đồng.

Hội chứng tự hành hạ bản thân.

Read more... )
 
 
satchithuong
18 August 2009 @ 07:17 am
Chả ngủ được, đi loanh quanh lại thấy cái này. Cuối cùng cũng có người chịu dịch hết. Như thường lệ, cách dùng từ "nàng" trong này nghe hơi ba chấm, nhưng mình quen rồi =))

Nguồn: here

Read more... )
 
 
satchithuong
16 August 2009 @ 11:38 pm
Ều  
2 bữa nay LJ hoặc đường truyền Viettel chơi mình, mình không vô đc post new entry ~__~ Giờ vô để thông báo với mọi người là mình vẫn sống, có hơi thương tích thương tâm một chút, nhưng vẫn trong vòng kiểm soát. Vì không vô được LJ nên mình phải bám em facebook để post tags một thời gian, đau lòng quá đỗi. Giờ mình post mấy cái tag làm bên facebook ;__;

Read more... )


* * *

Quả thiệt nhìn dài dằng dặc thấy sợ chưa? Nói vậy chớ... LJ ơi, đừng từ chối mình nữa mà :"( Mình không muốn dọn nhà qua facebook ở đâu!!!
Tags:
 
 
satchithuong
15 August 2009 @ 01:34 am
Nguồn: here

INTJ Relationships


INTJs believe in constant growth in relationships, and strive for independence for themselves and their mates. They are constantly embarking on "fix-up" projects to improve the overall quality of their lives and relationships. They take their commitments seriously, but are open to redefining their vows, if they see something which may prove to be an improvement over the existing understanding. INTJs are not likely to be "touchy-feely" and overly affirming with their mates or children, and may at times be somewhat insensitive to their emotional needs. However, INTJs are in general extremely capable and intelligent individuals who strive to always be their best, and be moving in a positive direction. If they apply these basic goals to their personal relationships, they likely to enjoy happy and healthy interaction with their families and friends.
Read more... )
Tags:
 
 
satchithuong
My brother has asked me this question before. I'm not professional (yet), so I couldn't tell him exactly the answer. Though, I still want to write down my opinion. That's a way to remember for my exams, too.

Sales, basically, is to sell something to someone. The salespersons can be at their store, their customers' home... on the internet or anywhere. Don't think only about someone who knock on your door and introduce their goods. They also sell to companies. Long time ago, the first salepersons didn't care about what the customers wanted, they just tried to sell more and more. Someone said that before: "A good salesperson can sell a fridge to an Eskimo".

Marketing, basically, is to find what the customers' needs or wants and satisfy them. In Vietnamese, the word "marketing" is "touch the market", that means "reach the market out". Even so, Marketing is not doing charity. The final goal is still the revenue. The more customers can be satisfied, the more products can be sold, and the more profit they can get. That makes a lot of people think Marketing and Sales are the same.

In fact, Sales is a part of Marketing, just like Advertising. The process of Sales begins when salespersons sell the products to their customers, maybe give them some sales promotions, after-sales or something else. However, the resource of a company is limited, so is the money of customers. How can they sell the right products to the right people, and don't waste their time to convince someone who doesn't want those products badly? In addition, how can they make the customer come back and buy again? The answer is doing Marketing.

Nowaday, the customers are more fastidious than before. Some of the reasons are the decrease of money's value and the economic crisis. All companies try to save their resources, for example, their money, material and human resources. Thus, they don't want to produce useless goods which consumers don't need and don't buy. Because of that, they must do Marketing research. After that, they can sell their goods easier.

(TBC)
 
 
satchithuong
30 July 2009 @ 02:25 am
Just like the below tag means, what I'm doing is trying to talk about "one topic each day".

Do you wonder why I thought about this writing activity? That's because I'm studing a LCCI course which is taught in English, and I began to feel that if I don't use my English more often, I will fail the exams. In addition, my English isn't good enough for learning oversea while I want to go to another country in several years. Because of that, I had better practice English from now.

The first topic is The beginning... (In fact, I don't know which topic I should set at the start, so please don't mind LOL) in the first few days, I'll try to write about 100-200 words. The quantity of words will increase day to day, and I hope I won't have any grammar mistakes. About the verbal, by talking about different topics, I can extent my vocabulary. However, if anybody can help me to fix my speechs, I'll be very thankful.

So that's all for today (and because I'm so sleepy -o- It's 3A.M.)

. . .

Note for the morning: do LCCI exercices.
 
 
 
 

Advertisement

Customize